Bài học sau khi mua xe đạp

Bài học sau khi mua xe đạp

242

Mua chiếc xe đạp, chị S. học được nhiều điều...

Không đi xe máy nữa vì mỗi lần dẫn ra dẫn vào quá nặng, vả lại đặt xe công nghệ đã quá dễ rồi, chị S. trưởng phòng mua một cái xe đạp, gọi là ngày nghỉ đi loanh quanh ra đầu ngõ, sang hẻm bên, là những đoạn ngắn quá “gọi xe họ mắng cho” nhưng đi bộ thì cũng mất công. Chị mua một cái xe đạp căn bản, ngồi lên xe nhẹ bỗng, đạp loanh quanh trong khu. Mọi người nhìn chị cười chào, trông khó hiểu. Đi qua cửa tiệm, chị nhìn vào, giật cả mình thấy giống chị Oanh tạp vụ cơ quan thế, hết giờ làm lom khom đạp về, chỉ thiếu bó rau ở giỏ xe. Chị S. bảo với con trai lớp Bảy, “Cho con cái xe này mẹ không đi nữa đâu, trông buồn cười lắm.” Con trai chị hoan hỉ nhận ngay, không dám hỏi vì sao buồn cười, sợ mẹ nó sau khi trình bày lại đổi ý. Từ đó, con trai chị dùng xe đi mua rau, mua dầu ăn, mua mì. Nghe tiếng bóp kèn xe leng keng là chị biết nó đã về đến cổng, đeo xắc cốt chéo vai như anh đưa thư trong phim ngày xưa. Chị hỏi, con có thích không? Thằng bé nói, thích, nhưng mẹ phải dẫn con đi làm thêm một số thứ cho an toàn. Hai mẹ con mướt mồ hôi mới tìm ra được một hàng chịu làm những thứ như thằng bé yêu cầu. Toàn những yêu cầu “lẩn thẩn” cả chị S. lẫn người sửa xe đều nhìn nhau cười, ngầm hiểu ý nhau “thôi kệ trẻ con nó điên đi”. Thằng bé nói, đầu tiên là phải có cái yên sau, “Người làm ra xe này chắc không bao giờ đi xe đạp hoặc không có bạn. Bạn con ngồi yên sau mông ê ẩm!” Kế là hai gương chiếu hậu. Chị S. bảo, xe đạp ai gắn gương chiếu hậu, người ta cười cho! Con chị bảo, kệ người ta, con muốn biết đằng sau con có xe to không, và con cần cả hai cái như xe máy. Tiếp đến, nó đòi dán đề-can phản quang lên vè trước vè sau và thân xe, “để đèn xe khác chiếu vào là thấy xe con sáng lên”. Chị S. bảo, để ban đêm xe con lập lòe như đom đóm à, người ta cười cho! Con chị bảo, kệ người ta, con thà làm đom đóm còn hơn bị tông xe; à mà sao mẹ hay sợ người khác cười thế, vì sao cứ phải giống người ta? Phải rồi, chị S. tỉnh cả người. Vì sao lại để trẻ con dạy thế này? Vì sao thân mình không lo lại ưu tiên cái bình luận của người khác? Vì sao lại sợ khi thấy mình như chị tạp vụ lúc đạp xe? Vì sao lại sẵn sàng chịu nguy hiểm còn hơn gắn gương cho “xe đạp cùi bắp”? Chị bảo con, “Chắc mẹ đã già rồi”. Con chị bảo, “Mẹ phải bỏ cái tính ấy đi, hễ cái gì không muốn sửa thì bảo tại già rồi!” Hai mẹ con không nói gì nữa, đạp xe về. Chị S. bảo, để mẹ chở con; ngang qua các cửa tiệm vẫn len lén soi vào, và phì cười, thấy mình chở con phía sau càng giống chị Oanh tạp vụ. ​Mạch Nha


BÌNH LUẬN
GỬI BÌNH LUẬN

Create Account



Log In Your Account



sau khi

mua xe

sau khi mua

khi mua
S học
Mua chiếc xe
đạp Mua chiếc

Bài học

chiếc xe

xe đạp

Mua chiếc xe đạp, chị S

học sau

Bài học sau khi mua xe đạp

bài học bài học
được nhiều
mua xe
Mua chiếc

được nhiều điều

nhiều điều

sức khoẻ

Bài học sau

xe đạp chị

Bài học
xe đạp Mua

học được nhiều

mua xe đạp

đạp chị S

chiếc xe đạp
đạp Điểm

học được

chị S học

S học được

học sau khi

đạp Mua

chị S

Xe đạp

Điểm Tin

sau khi

xe đạp

đạp chị

Bài học sau khi mua xe đạp - Điểm Tin Ngày

học sau

Tin Ngày

khi mua xe

xe đạp

sức khoẻ Xe đạp

học được nhiều điều

khi mua

j
(0.01 giây)