Đi tìm một nốt nhạc xưa

Đi tìm một nốt nhạc xưa

17

Quả thật, chỉ một chút lơ đễnh ở Cầm, bạn hoàn toàn có thể dễ dàng quên đi mình đang ở thời nào.

, lời chỉ dẫn hệt như một lời hát ấy khiến tôi thực sự muốn tìm đến Quán Cầm. Để rồi khi đã lỡ đặt chân đến, chỉ muốn quay lại thêm nhiều lần sau nữa để trò chuyện với những ký ức xưa vẫn thường lảng bảng trong giấc mơ của mình. Bước lên cầu thang gỗ mộc mạc trong một tòa biệt thự Pháp cổ, bạn sẽ đến với một không gian hoàn toàn trái ngược với những gì ồn ào, xáo động ngoài phố. Hành lang nhỏ của Cầm hiện ra nhưng không phải chỉ bằng những hình ảnh có thể thấy được, mà còn là từ những giai điệu trầm bổng của cây guitar và tiếng hát của vài ba bạn trẻ đang ngêu ngao khúc tình ca. Những căn phòng thiết kế với nhiều ô cửa sổ, được sơn lại màu xanh, mở toang đón rất nhiều ánh sáng và gió trời. Quả thật, chỉ một chút lơ đễnh ở Cầm, bạn hoàn toàn có thể dễ dàng quên đi mình đang ở thời nào. Di tim mot not nhac xua Tiếng guitar ở hành lang như sẽ dẫn bạn lạc vào một nơi chốn thật bình yên giữa lòng Hà Nội. Di tim mot not nhac xua Di tim mot not nhac xua Bạn sẽ thấy mình bỗng nhiên bé lại, đang là đứa trẻ lên sáu, lên bảy ngồi trên chiếc ghế gỗ màu trầm, đặt tay lên chiếc bàn uống nước thân thương trong nhà mình ngày xưa. Nhìn đến chiếc tivi hộp màu đỏ xám, bạn nhớ ngay đến những bộ phim tuổi thơ vẫn ngóng chờ từng bữa, khi nhiễu sóng thì bố dùng tay đập bộp bộp phía sau. Chiếc ấm tích mẹ vẫn om nước chè mỗi sáng. Giá sách cũ, rương gỗ, những cây đàn Mandolin, Balalaika, bức họa trên vải bố, tấm bình phong cổ điển đã lấm tấm đứt gãy, chiếc đèn bàn nhuốm màu kỷ vật, hoa xuyến chi, cành lá nhỏ mọc dại ven đường… đều được mang về đây hội ngộ, tạo nên nét riêng cho quán. Tôi đã nghĩ, hẳn phía sau Cầm phải là một tâm hồn lãng mạn nào đó từ thế hệ 7X, 8X xây dựng. Thế nên chàng trai trẻ - Nguyễn Đặng Đức Minh, sinh năm 1993 - khiến tôi rất ngạc nhiên khi giới thiệu mình là người góp nhặt, sắp đặt mọi thứ trong căn gác nhỏ này. “Mình là người trẻ, nhưng lại đặc biệt yêu thích những giá trị xưa. Cũng chẳng biết bắt đầu từ khi nào mà những giai điệu nhạc tiền chiến - dòng nhạc đầu tiên của tân nhạc Việt Nam và những hình ảnh về thời ông bà cứ thế thấm dần vào trong con người mình. Đó có lẽ là khởi đầu giúp mình làm nên một Quán nhạc Cầm mang âm hưởng cổ điển, xưa cũ này”, Minh chia sẻ. Di tim mot not nhac xua Di tim mot not nhac xua Di tim mot not nhac xua Từng đồ vật mang đều mang hơi hướng cổ xưa khiến Cầm nên thơ vô cùng. Cũng qua Minh, câu chuyện về Cầm hiện ra như rõ ràng hơn. Anh từng rời Hà Nội, vào Sài Gòn làm việc một thời gian nhưng cảm thấy không hợp. Khi quay về, anh cùng người yêu đến sống ở Đà Lạt trong nửa năm. Để rồi cái cảm giác bình yên, lắng đọng ở Đà Lạt cứ thôi thúc khiến chàng trai trẻ muốn tạo ra một nơi như thế giữa lòng Hà Nội. Anh lập nên Quán nhạc Cầm với hy vọng có nơi chốn để bạn bè cùng nhau đến tụ họp, cùng chia sẻ niềm đam mê với nhạc xưa hay đơn giản là góc để lánh xa những xô bồ cuộc sống. Với số vốn khởi nghiệp ban đầu chỉ 5 triệu, Đức Minh bắt đầu tìm về những thứ mà người ta bỏ đi, cho là đã không còn giá trị. Đó có thể là những chiếc bàn, chiếc ghế có thể bị ném ra ở góc đường, vỉa hè hay bãi rác. Cũng có thể là chiếc tivi thanh lý giá chỉ vài trăm một cái. Chiếc tràng kỷ người ta rao bán 300 nghìn cũng được chở về đây trở thành vật có giá hơn rất nhiều. Những chiếc đàn, những món đồ kỷ niệm mà bạn bè nhìn thấy thích hợp với Cầm thì mang đến tặng… Minh chia sẻ, anh dùng xe máy chở hết những vật cồng kềnh về đây, tự tay đóng lại từng cái đinh cho bàn, cho ghế, treo và sắp xếp từng thứ trong quán theo một cách hoàn toàn ngẫu nhiên. Nhưng chính cái sự ngẫu nhiên ấy lại khiến Cầm nên thơ vô cùng mà chẳng hề gắng gượng chút nào. Điều đặc biệt nhất ở Cầm, mà theo như Minh chia sẻ đó chính là mỗi đồ vật đều có một câu chuyện. “Mình vẫn nhớ như in chiếc ghế, chiếc bàn hay từng đồ vật ở đây được nhặt ở đâu, mua với giá bao nhiêu hay được ai tặng. Có thể với người ta, chúng đã cũ và không còn chỗ để cất giữ nữa. Nhưng khi về đây, mình khoác lên chúng một đời sống mới, tự kể câu chuyện mình. Bạn biết không, đôi khi người ta vì bận rộn mất mà quên thứ này đã từng gắn bó với mình ra sao, mình đã từng yêu thương, ôm ấp nó thế nào. Chính vì thế mình rất thích những món đồ cũ, không phải là đồ cổ, mà là đã từng trải qua thăng trầm cùng chủ nhân và trân trọng câu chuyện đằng sau nó”. Di tim mot not nhac xua Đêm cầm ca diễn ra đều đặn mỗi thứ 6 hàng tuần dù mưa nắng, giông bão. Minh là chàng trai trẻ đang cầm đàn guitar. Di tim mot not nhac xua Lan can gỗ mộc mạc, lối dẫn vào Cầm. Di tim mot not nhac xua Thức uống cafe đặc biệt cũng mang câu chuyện riêng. Ngay cả những loại đồ uống ở đây, cũng đều có câu chuyện riêng: “Mình đã từng đi nhiều nơi ở Việt Nam, ấn tượng với những đồ uống riêng ở các vùng miền và mình muốn mang về đây. Ví dụ như món bạc xỉu, cacao đá ở Sài Gòn mình rất thích. Rồi món sữa đá chanh từ Hội An, là món mà ngày bé các bạn nhỏ thường được mẹ pha cho uống khi mùa hè nóng nực. Hay món Cold Brew là thứ café đặc biệt: Sử dụng hạt Abrica từ một người anh rang xay, mang về quán ủ lạnh và kết hợp với vang Đà lạt, thêm chút xíu muội Hàng Đường nữa cho vị chua thanh nhè nhẹ chẳng khác gì một trò chơi khứu giác…” Nhưng điều mà Đức Minh muốn giới thiệu nhất ở Cầm, đó hẳn phải là thứ âm nhạc rất hiếm gặp ở đâu đó trong Hà Nội: dòng nhạc tiền chiến trước năm 1975. Ngoài những bản nhạc vẫn len lỏi khắp không gian từ chiếc loa, còn là những Đêm cầm ca diễn ra vào mỗi buổi tối thứ 6 hàng tuần. “Trước đây, con phố Khâm Thiên này vốn gắn liền với một lịch sử rất thú vị: phố chuyên hát ả đào, chốn ăn chơi của người dân Hà Nội. Những nhà văn như Thạch Lam, Nguyễn Tuân… ngày xưa cũng thường đến đây tụ họp. Mình muốn kế thừa giá trị cũ, là cái nôi văn hóa nghệ thuật của Hà Nội nên tổ chức những đêm nhạc chính tại nơi đây. Ở Đêm cầm ca, mình và bạn bè sẽ cùng nhau đàn, hát lên nhạc xưa một cách ngẫu hứng, cùng kể chuyện, tâm tình những câu chuyện bình dị trong cuộc sống”. Hẳn có lẽ những điều đó đã lý giải vì sao khi đến Cầm, người ta lại cảm giác mình đang được mua một chiếc vé trở về tuổi thơ hay lạc bước đến thời “ông bà anh”. Nếu ở Hà Nội, chẳng có lẽ gì không đến đây một lần. Quán nhạc Cầm: Khu 60s, số 60 ngõ Thổ Quan, Khâm Thiên, Hà Nội. Thời gian mở cửa: 09:00 - 22:00 Giá đồ uống: Từ 15.000đ - 50.000đ


BÌNH LUẬN
GỬI BÌNH LUẬN

Create Account



Log In Your Account



một chút lơ

toàn có

một nốt
Điểm Tin

mình đang ở

thời nào

thể dễ dàng

quán cafe đẹp
đễnh ở Cầm
quán xưa
đang ở thời
ở thời
tìm một nốt

đi mình

thể dễ
Đi tìm
thật chỉ một
có thể dễ

tìm một

nốt nhạc xưa

quán cafe nhạc tiền chiến

nhạc xưa Quả

xưa Quả

Đi tìm một

Cầm bạn

ở thời nào

chỉ một chút
lơ đễnh
quán cafe phong cách cổ điển
một nốt
ở Cầm
cafe đẹp Hà Nội

Đi tìm

dàng quên
quán cafe đẹp

hoàn toàn

một nốt nhạc
hoàn toàn có
đi mình đang
nhạc xưa

Quả thật chỉ

lơ đễnh ở

bạn hoàn

quên đi

toàn có thể
có thể
tìm một

thật chỉ

Cầm bạn hoàn

đễnh ở

Tin Ngày
mình đang

Quả thật

quán xưa

quên đi mình

Đi tìm một nốt nhạc xưa - Điểm Tin Ngày

nhạc xưa
nốt nhạc

Đi tìm một nốt nhạc xưa

Quả thật, chỉ một chút lơ đễnh ở Cầm, bạn hoàn toàn có thể dễ dàng quên đi mình đang ở thời nào

một chút

ở Cầm bạn

xưa Điểm

chút lơ

xưa Quả thật

dễ dàng

đang ở

dễ dàng quên

chỉ một

quán cafe nhạc tiền chiến

bạn hoàn toàn

cafe đẹp Hà Nội
nốt nhạc
quán cafe phong cách cổ điển

chút lơ đễnh

dàng quên đi

j
(0.02 giây)